|
Back to Articles

Vietnamese Refugees in Philippines
Câu chuyện về những
người Việt tị nạn c̣n lại tại Phi Luật Tân
Bài: Hoàng Khởi Phong trên
Thời Báo
Bài 2.
Phi cơ đáp cánh vào hồi 11.30 sáng giờ địa phương
Manila. Chúng tôi những người khách ngồi ở hàng ghế
cuối cùng của một chiếc B 747, khi ra được khỏi phi
cơ, và lấy hành lư xong th́ đă 12.30.
Luật
sư Trịnh Hội, có thể nói là linh hồn của cuộc vận
động pháp lư đă đến đón chúng tôi cùng với luật sư
Bùi Mai. Chúng tôi được thông báo là đồng bào đă tập
trung ở ngoài phi trường, v́ không được phép đến đón
chúng tôi ở lối ra. Tôi nghĩ chắc chỉ có khoảng vài
chục người là cùng, nhưng không phải vậy. Khi bước
chân ra ngoài cổng, tôi thấy khoảng gần hai trăm
người với cờ quạt cùng biểu ngữ. Các em nhỏ mặc áo
dài, với những bó hoa giản dị trên tay đang chờ đợi
chúng tôi.
Tôi bắt gặp những khuôn mặt nhễ nhại nước mắt. Một
biểu ngữ khá lớn với hàng chữ Tưởng rằng đă quên
được hai em nhỏ mặc áo dài làm cho tôi thắt mắc.
Dường như đây là lời của một bản nhạc nào đó tôi đă
được nghe. Chẳng lẽ những người này đến đón phái
đoàn cốt để nghe những bản nhạc mà họ thích. Khi tôi
hỏi một trong hai em bé này, tôi được một người lớn
đứng gần em giải thích: Bẩy năm trước đây, những
người Việt tại Phi Luật Tân đă một lần tiếp đón phái
đoàn người Việt hải ngoại từ Mỹ sang, trong lần đó
cũng có một số anh chị em nghệ sĩ, báo chí và các vị
lănh đạo tinh thần của nhiều tôn giáo. Phái đoàn
sang để chứng kiến ngày khánh thành ngôi làng, do
tiền quyên góp của rất nhiều cộng đồng Việt Nam tại
hải ngoại, để làm nơi ăn chốn ở cho người tị nạn c̣n
ở lại Phi không bị cưỡng bách và cũng không tự
nguyện hồi hương. Bẩy năm đă trôi qua, ngôi làng vẫn
c̣n đó, nhưng người trong làng giờ đây xiêu tán,
trôi nổi khắp nước Phi. Chỉ c̣n một số người già
không có điều kiện tài chánh, không có sức lực để
tranh sống c̣n ở lại. Ngay từ khi mới thành lập làng,
một số luật sư tại Mỹ và tại Úc đă nh́n thấy khá
nhiều trở ngại cho việc đinh cư của người tị nạn,
thế nhưng do nhiều nguyên nhân ngôi làng vẫn xúc
tiến. Những người Việt tại Phi tưởng rằng họ đă bị
bỏ quên, mà việc trở thành thường trú nhân th́ chỉ
nghe mà chưa bao giờ thấy những vận động cụ thể.
Trong suốt thời gian đó, luật sư Trịnh Hội, một
người Việt trẻ tuổi đến từ nước Úc xa xôi, với sự
hậu thuẫn không ngưng nghỉ của cộng đồng Việt Nam
tại Úc trong những năm qua, đă âm thầm giúp cho hàng
trăm người được định cư tại Úc, trong khi những nhân
vật của cộng đồng Việt Nam trước kia đă tham dự vào
công cuộc vận động làm làng, chứng kiến ngày khánh
thành ngôi làng hầu như đă bằng ḷng với thành quả
của ḿnh, đă quên khuấy số phận những người Việt cón
ở lại Phi Luật Tân. Biểu ngữ Tưởng rằng đă quên do
đó không phải là một lời hát lăng mạn, mà là một lời
tự hỏi, một lời thống trách nhẹ nhàng đối với những
ai làm một việc thiện c̣n bỏ dở.
V́ hành lư gọn và nhẹ, lại cũng không phải là người
chụp h́nh chính của phái đoàn, tôi là người đầu tiên
tiếp cận với đám đông. Lẽ ra những bó hoa đầu tiên
phải được trao tặng cho các luật sư, các nghệ sĩ hơn
là một người làm báo viết văn. Tôi c̣n đang xúc động
trước những sự kiện vượt ra ngoài suy nghĩ, th́ một
em nhỏ đă từ đám đông bước ra trao cho tôi bó hoa
đầu tiên.
Đó
là một bé gái khoảng chừng 5, 6 tuổi. Nếu như em là
một đứa trẻ có gốc gác b́nh thường, th́ giờ này em
đang phải ngồi trong một lớp học nào đó, đang chơi
trong một vườn trẻ nào đó. Nhưng em đă sinh ra trong
một hoàn cảnh không b́nh thường, bởi v́ bố và mẹ em
hiện trong t́nh trạng vô tổ quốc (trong một số văn
thư của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đă mệnh danh
những người không chịu cưỡng bách hồi hương là
stateless), do đó em đă được bố mẹ mặc cho một chiếc
áo dài, tay cầm một bó hoa tiến tới tôi. Em bé cười
thật tươi, trong đôi mắt ngây thơ và trong sáng đó,
tôi biết là em không thể nào hiểu được những ǵ đang
bủa vây trong cuộc sống của bố mẹ em cũng như những
người đang hiện diện nơi đây, với cờ quạt cùng biểu
ngữ. Trong khối óc của em, em tưởng như đây là một
ngày hội lớn. Phái đoàn của chúng tôi có khoảng bốn
chục người, được Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam tại
Phi Luật Tân thuê một chiếc xe bus khá lớn, được hộ
tông bởi một số xe nhỏ, và rất nhiều xe gắn máy chạy
về khách sạn. Không đầy một tiếng sau, chúng tôi ai
nấy đă có pḥng cất hành ly, xe bus đưa chúng tôi về
trụ sở của ban đại diện.
Trụ sở của ban đại diện được đặt tại lầu hai của một
căn nhà khá lớn, tọa lạc không xa trung tâm thành
phố Manila, được chia thành bốn căn pḥng nhỏ. Một
căn dùng làm văn pḥng chính có gắn máy lạnh, ba căn
c̣n lại được sử dụng tùy công việc và hoàn cảnh, vừa
là nơi hội họp cho hàng trăm người khi cần thiết, và
có lúc nó c̣n là nơi tạm trú cho những người Việt đi
buôn bán tại rất nhiều nơi, mỗi khi những người này
từ các hải đảo xa xôi về Manila cất hàng. Có một
pḥng nhỏ dành riêng cho những người ốm đau, không
thân nhân bà con săn sóc cũng được ban đại diện cộng
đồng đưa về đây. Chính ở trong căn pḥng này, ư
nghĩa của câu tục ngữ:
Một
con ngựa đau, cả tầu không ăn cỏ đă được người Việt
tị nạn tại Phi thể hiện. Đă có hàng trăm người chờ
sẵn phái đoàn tại đây, cộng với người đi đón và phái
đoàn thành thử khi tôi bước vào, tôi chỉ thấy những
người và người. Tôi nhận thấy một điều trong khóe
mắt của mọi người đằng sau nỗi buồn không bị bỏ quên,
những nụ cười rạng rỡ vẫn c̣n có nhiều điều khiếm
khuyết. Đó là những nụ cười không trọn vẹn, những
ánh mắt xa xôi. Bữa cơm trưa đầu tiên của phái đoàn
được dọn trên sàn nhà. Tôi nh́n thấy các luật sư
Nguyễn Quốc Lân, Trần Kinh Luân, Nguyễn Quang Trung,
Từ Huy Hoàng,
cùng với Phương Trang, Trúc Linh ngồi bệt trên nền
gạch, chen vai thích cách với đồng bào trong một căn
pḥng. Ở một căn pḥng khác các ca sĩ Như Quỳnh,
Thanh Hà, luật sư Trịnh Hội, Nguyễn Cao Kỳ Duyên,
luật sư Bùi Mai, Du Miên, Nguyễn Huỳnh Mai, Ngụy Vũ,
vợ chồng Bằng Kiều... cũng ngồi bệt trên những tờ
báo cũ. Các anh Phạm Bích Hoan, Vũ Đạm(Litlle Saigon
TV) Michell, Heather Ross ,Ari cua (Great Blue
Productions)và Nguyễn Ngân(Viet Bao) Tu Huy
Hoang(SBTN TV) làm bổn phận của ḿnh. Ánh đèn flash
nháy liên hồi. Đồng bào tị nạn tràn ra các bậc cầu
thang, xúm xít ngay trên lề đường trước cửa cầu
thang lên xuống.
Tôi không có bụng dạ nào để ăn, nên vào văn pḥng
chính nhờ máy của các nhân viên tại đây gửi một
Email về ṭa soạn, thông báo đă tới Manila b́nh yên.
Sau đó tôi lân la làm quen với đồng bào tại các bực
cầu thang. Mặc dù trên ngực áo của tôi, ban tổ chức
đă làm sẵn một bảng tên: Hoàng Khởi Phong với nhiệm
vụ Nhà Báo - Reporter, song hầu như ai nấy đều muốn
tŕnh bầy về lư do hồ sơ của ḿnh bị thanh lọc. Tôi
không hiểu những ngơ ngách của pháp lư. Mặc dù trong
giấc ngủ chập chờn trên máy bay, trong cuốn Lawyers'
Handbook tôi có đọc qua những văn thư, những thủ tục,
những rắc rối, những lắt léo của từ ngữ, và cả những
biện pháp mà các luật sư sẽ áp dụng cho mọi loại hồ
sơ.., song tôi vẫn không thể hiể điều ǵ đă xẩy ra
nơi đây. Có điều tôi biết chắc đàng sau những ánh
mắt, những nụ cuời đó là cả một trời hờn oán, nếu
không muốn nói là căm phẫn. Tôi không tiện cắt đi
những ấm ức, những thấp thỏm, những lo toan, những
mưu tính của người đối diện, đành phải chăm chú lắng
nghe, trấn an các người này. Tôi bước hẳn xuống
đường. Con đường này nào có khác ǵ các con đường
Nguyễn Huỳnh Đức, Phan Thanh Giản, Bàn Cờ, Lê Văn
Duyệt?.. của thành phố Sài G̣n hơn ba mươi năm về
trước. Xe cộ cũng như người ta nhiều như mắc cửi, có
thể làm cho những người yếu bóng vía chóng mặt.
Những xe hàng rong, những người bán dạo ṿng lên,
lộn xuống như một đám rồng rồng mất mẹ. Điều làm cho
tôi cảm thấy bất an là thành phố Manila cả nửa thế
kỷ nay chưa bao giờ ở trong t́nh trạng thời chiến,
thế nhưng tôi nh́n thấy rất nhiều người mang súng,
đủ loại súng từ súng lục đủ kiểu đeo kè kè bên hông,
cho tới súng trường M16, Shotgun ṇng dài, cũng như
ṇng cụt khóac trên vai. Tôi để ư và buồn ḷng cảm
thấy tôi hơi yên bụng khi chưa nh́n thấy một khẩu
súng AK47 nào. Lạ một điều những người mang súng này
phần lớn không phải là lính. Họ mặc đồng phục, song
không phải quân phục. Tôi nh́n thấy ngay trước cửa
văn pḥng của ban đại diện, và trước một cửa tiệm
khá lớn bên kia đường có cả người thường phục mang
súng.
Bữa
cơm trưa thật đạm bạc, nhưng chứa chan t́nh người.
Đă thế thức ăn dọn sẵn cho mỗi người đựng trong các
chén đĩa giấy. Tôi nhón một trái măng cụt, loại trái
cây quen thuộc của miền Nam, đứng một góc quan sát
và chờ mọi người ăn xong để di chuyển về khách sạn.
Chiếc xe bus đi đón phái đoàn phần v́ không có chỗ
đậu trong một con đuờng nhộn nhịp buôn bán, và cũng
có thể hợp đồng ban đại diện thuê đă hết giờ, chúng
tôi phải đón một loại xe thồ hơi khác với xe thồ ở
Việt Nam. Xe thồ ở đây phần lớn là xe Honda, được
kèm theo một cái mui vải, bao chung quanh một cái
khung. Cái khung có đủ chỗ cho ba người khách này
phủ trùm lên toàn bộ chiếc Honda, cùng với một bánh
xe làm thêm ở bên ngoài, khiến cho chiếc xe lúc nào
trong cũng chông chênh như muốn đổ xuống ḷng đường.
Một nhân viên văn pḥng cho tôi biết khách sạn không
xa văn pḥng đại diện, đi bộ chỉ độ mươi, mười lăm
phút là cùng. Bộ ba chúng tôi gồm Phạm Bích Hoan, Vũ
Đạm và tôi cuốc bộ cho nhanh, nhường xe hơi hay xe
thồ cho những người không muốn đi bộ. Chúng tôi băng
ngang một phố chợ họp ngay lề đường. Trên con đường
này tôi để ư thấy hàng trăm chiếc xe Jeep biến cải,
thân xe được kéo dài thêm cả một hai thước, bề ngoài
trang trí mầu sắc ḷe loẹt, đôi khi dị hợm. Các
chiếc Jepp biến cải này là một loại xe chuyên chở
trong thành phố, có từng tuyến rơ rệt ghi trên một
tấm bảng trên nóc xe. Chỉ lạ có một điều họ không có
bến xe, do đó lúc nào cũng nối đuôi nhau như một đám
rước. Khách đi đường khi thấy chuyến xe hợp với lộ
tŕnh của ḿnh, có thể ngoắc xe lại leo lên xe bất
cứ lúc nào. Tôi rút chiếc máy ảnh nhỏ trong túi quần
ra, tính chụp một cảnh lạ trên đường, th́ anh bạn
trẻ trong văn pḥng đại diện nhắc tôi: Chú không nên
cầm tay các máy nhỏ, có thể bị giật. Chỉ vào Vũ Đạm
với chiếc máy quay phim to tổ chảng trên vai, tôi
hỏi anh bạn trẻ: Vậy th́ dấu chiếc máy này vào đâu.
Anh trả lời: Máy lớn th́ không sợ. Chúng tôi lội bộ
thế mà về tới khách sạn trước tất cả mọi người đi xe.
Phần th́ phải sắp xếp xe cộ, phần th́ đón xe thồ
cũng mất vài phút, khi những người đi xe yên vị trên
đường, bộ ba chúng tôi đă về tới cổng khách sạn vào
lúc 3 giờ 30 chiều. Luật sư Trịnh Hội yêu cầu mọi
người tắm táp xong phải có mặt tại pḥng tiếp tân
khách sạn vào lúc 5 giờ chiều, để tới địa điểm tŕnh
diễn văn nghệ, ăn một bữa cơm họp mặt với mọi người
(c̣n tiếp)
|